Tin vào lý lẽ của trái tim nên đã lao vào cái cuộc tình trái phép và tự chuốc lấy những đau thương

Không ít cô gái vì tin vào cảm xúc, tin vào lý lẽ của trái tim nên đã lao vào cái cuộc tình trái phép và tự chuốc lấy các đau thương. Họ quên mất một thực tế rằng, hái một bông hoa có chủ là mình thành kẻ trộm.

Nhiều người thường nhầm tưởng việc muốn gắn kết với nhau là tình yêu và khoác lên cho nó dòng áo lung linh quến rũ. Chính sự huyễn tưởng này mà nhiều cô gái đã bỏ quên mình, bỏ quên sự tự tôn bản thân để lao vào các cuộc tình “trái phép” bất chấp cả sự thực éo le và đáng trinh nữ.

đàn ông có vợ, ngày xưa đến với vợ cũng vì dục tình. Nay họ đến với người tình cũng theo cách đó. Và “tình” với vợ hay “tình” với người thương cũng sẽ đi vào đoạn cuối con đường một cách thiên nhiên, không cần tới sự cản trở ai cưỡng ép được.

Chỉ khác ở chỗ, với vợ, khi hết tình sẽ còn nghĩa bởi cái ràng buộc huyết tộc của con những và gia đình hai bên. Còn với nhân tình, khi hết tình thì sẽ chẳng còn gì. Nếu người tình có đứa con riêng, nếu là người tử tế, đàn ông sẽ vẫn có trách nhiệm với đứa con đó. Nhưng nếu là người không đàng hoàng, họ sẵn sàng biến mất khỏi cuộc đời người đàn bà như một sự chạy trốn và rũ bỏ trách nhiệm.

cái “tình” ở đây chính là những muốn được gắn kết chuyện boy – đàn bà của phái mạnh. Người phàm phu chúng ta thường nhầm tưởng sự muốn gắn kết đó là tình yêu, khoác lên nó bao huyễn mộng theo cách mà mỗi người ước mong và mường tưởng ra.

Chính sự huyễn tưởng này mà nhiều cô gái đã bỏ quên mình, bỏ quên sự tự tôn bản thân để lao vào cái cuộc tình “trái phép” đó, chấp nhận mọi sự cay đắng, thiệt thòi để được sống với cảm xúc của họ. Cảm xúc trước sự yêu chiều, cung phụng của boy. Cảm xúc hạnh phúc vì cái tôi của họ được quan tâm, ve vuốt và thỏa mãn.

Vì đó là cảm xúc hiện diện trong con người họ nên họ nghĩ là thật. Vì tin là thật nên họ thấy là chính đáng, dù rằng dương gian cho là không chính đáng. Nhiều cô gái tin vào cái gọi là “lý lẽ của trái tim” là cho nên.

Thực ra thì không có lý lẽ chính đáng nào hết khi con người hành xử theo cảm xúc. Cảm xúc là cảm xúc chứ không phải là sự thực, không phải là thực tiễn.

 

 

 

Hái một bông hoa đã có chủ là mình trở nên kẻ trộm. ảnh minh họa

thực tiễn là thực tế, cảm xúc là cảm xúc. thí dụ có một thực tế là một bông hoa. Nhìn bông hoa đó, có người thích, có người không thích. Thích hay không thích, cho rằng bông hoa đẹp hay không đẹp là cảm xúc. Còn thực tại là bông hoa. Bông hoa đó vẫn là bông hoa, vẫn là chính nó. Còn cảm xúc thích hay không thích, việc người khác cho nó đẹp hay không đẹp cũng không làm cho bông hoa đổi thay.

vì thế, nếu mình có cảm xúc với bông hoa mà bông hoa đã có chủ thì mình chỉ được nhìn ngắm thôi chứ không được phép hái. Nếu mình vẫn hái nghĩa là mình thành kẻ ăn trộm.

Mà cảm xúc vô thường hơn cả nắng, hơn cả mưa. Nên một khi ai đó tin vào cảm xúc, hành động theo cảm xúc thì rất dễ lầm đường, lạc lối. Cảm xúc thường khiến cho con người quên mất thực tiễn và hành động sai trái. Yêu người đã có gia đình là một sự sai trái lớn nhất trong cuộc đời người phụ nữ. Họ thường chỉ nhận ra điều này sau khi chấm dứt mối quan hệ đó. Còn khi đang “yêu”, họ vẫn bám vào “lý lẽ của trái tim” như một cách tự cho phép mình bước qua giới hạn.